Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Dạy và học niềm vui mỗi ngày


DẠY VÀ HỌC. Niềm vui mỗi ngày. Cám ơn Minh Đan Lọ lem đất Võ. Mình bất ngờ gặp lại bạn trên Facebook và được chia sẽ câu chuyện cảm động TÌNH BẠN cùng được gặp bài thơ mới MƯA ĐÊM 3 rất hay của anh Phan Chi Thắng.



TÌNH BẠN

Lọ lem đất Võ

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy chú chó ấy với giá bao nhiêu ạ?" cậu bé hỏi.

Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50."

Cậu bé móc tất cả tiền trong túi ra, "Cháu chỉ có $2.37," cậu nói, "cháu có thể xem chúng được không ạ?"

Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau cùng. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào chú nhỏ bị liệt chân và hỏi "Nó bị làm sao vậy ạ?"

Người chủ tiệm giải thích rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua nó."

Người chủ nói: "Có chắc là cháu muốn nó không? Nếu vậy thì chú sẽ cho cháu luôn."

Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ tiệm, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả đủ giá tiền cho nó. Cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50 cent mỗi tháng cho đến khi đủ số tiền."
Người chủ ái ngại "Cháu thấy đấy, nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."

Cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị tật, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không chạy được, và chú chó đó cần một người bạn hiểu được nó!"

Nguồn: https://www.facebook.com/minhdan.asv



MƯA ĐÊM 3

Phan Chí Thắng

Mưa lại hát khúc buồn trong ngõ vắng
Ánh đèn rơi vỡ hạt cuối chân tường
Ta ngơ ngác bỗng thấy mình lẫn lộn
Đâu hạt cười, đâu hạt nhớ hạt thương?

Thèm tung cửa ra đường đi lãng đãng
Để cho mưa ve vuốt mái tóc đầy
Và chảy đẫm trên má gầy khô hạn
Cánh đồng ta ngờn ngợn uống cơn say!

Nguồn: https://www.facebook.com/notes/phan-chi/m%C6%B0a-%C4%91%C3%AAm-3/10151561011372390


PHAN CHÍ THẮNG


NGỌC PHƯƠNG NAM. Nhân chuyện vui, một bạn hỏi tôi: “Văn hóa là gì?” Tôi trả lời : “Các cụ có định nghĩa rồi. Văn hóa là điều người ta còn nhớ khi người ta đã quên đi tất cả ” . Bạn tôi hỏi tiếp: ” Theo anh thì anh Thắng là người thế nào ? anh nhớ gì về anh Phan Chí Thắng?”. Tôi đáp không chút ngập ngừng : ” Theo mình, đó là một người rất hay, sâu sắc, tinh tế.” và xòe năm ngón tay nhớ năm bài viết gần đây của anh.

MỘT GIỜ DẠY HỌC CỦA KHỔNG TỬ

Phan Chí Thắng


Khổng tử thường đưa học trò đi các nơi du lịch sinh thái, vừa đi vừa dạy bằng cách trò chuyện với học trò. Các giáo án từ trên đưa xuống tỏ ra quá giáo điều và khô cứng nên ông không dùng. Mà ông cũng không bao giờ chuẩn bị giáo án. Ông phó mặc cho trí tuệ và cảm hứng dẫn dắt.

Vào một ngày đầu thu mát mẻ, ông đưa mấy người học trò ra vườn trúc. Những khóm trúc xanh nằm giữa bãi cỏ xanh. Xa xa có con suối róc rách, bên kia con suối là đồi chè rất xanh, vài ba thiếu nữ đang khom lưng hái chè.

Cầm chén rượu từ tay Tử Tư, người cháu duy nhất là môn đồ của ông, Khổng tử thư thái ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên đang bày ra trước mắt. Mấy người học trò cung kính chắp tay đứng sau lưng ông.

Bỗng Khổng tử cất tiếng:

- Hôm nay ta muốn các con trả lời câu hỏi: “Cái gì ở sau lưng người đàn bà?”

Sau vài phút suy nghĩ, Tử Tư bước lên:

- Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là một giỏ đầy trách nhiệm. Mời thầy và các bạn nhìn lên đồi sẽ thấy những người phụ nữ đang còng lưng với cái giỏ chè.

Khổng tử chiêu một ngụm rượu, vuốt râu khen Tử Tư:

- Con là người có tấm lòng nhân ái và biết thông cảm với nhân quần. Ta cho con 7 điểm.

Đến lượt Mạnh tử:

- Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là không có gì ạ. Bản thân người đàn bà đã quá đẹp, không còn cái gì xung quanh có thể so sánh nổi với người đàn bà nữa rồi. Ca dao có câu:

Trúc xinh trúc đứng đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh

Khổng tử lại chiêu thêm một ngụm rượu, cười hiền hậu:

- Con có khả năng tư duy logic và là người tin vào Chân Thiện Mỹ. Ta cho con 7 điểm.

Đến lượt Tuân Tử:

- Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là nhiều người đàn ông ạ. Đó là những người si mê chạy theo nàng.

Khổng tử cười lớn:

- Con nói đúng. Con biết đề cao sự thực tế và những khía cạnh vật chất trong tư tưởng Khổng Tử. Ta cho con 7 điểm.

Tất cả các con đều nói đúng nhưng chỉ mới đưa ra được một câu trả lời chưa khái quát, lại quá phức tạp và có vẻ chữ nghĩa quá!

Đám học trò im lặng chờ thầy đưa ra đáp án. Khổng tử uống nốt chén rượu, chậm rãi nói:

- Rất đơn giản: Ở ngay sau lưng của người đàn bà là cái khoá áo ngực. Hầu hết thời gian trong ngày người đàn bà mặc áo ngực? Ta hiểu các con muốn nói là có những lúc người đàn bà không mặc áo ngực. Những lúc đó thì chúng ta chỉ quan tâm đến phía trước của người đàn bà thôi. Ha ha!

Các môn đồ cúi đầu suy nghĩ. Thầy của họ thật sâu sắc. Thầy dạy cho họ biết bao giờ người ta cũng nhận thức thế giới khách quan như nó vốn có nhưng lại theo quyền lợi của ta.

TỨ TUYỆT KHÔNG ĐỀ

Phan Chí Thắng


Không có rượu sao mà say đến thế
Giải Ngân Hà mờ tỏ bóng thời gian
Ta đã được một lần say lặng lẽ
Giữa cuộc đời tỉnh táo đến khôn ngoan.

TA NỢ

Phan Chí Thắng


Ta nợ mặt trời chiếc bóng dưới chân
Ta nợ đêm thu tiếng sáo trong ngần
Ta nợ mẹ già tháng năm tần tảo
Ta nợ vợ hiền một thời thanh xuân

Ta nợ cuộc đời cúi đầu tạ lỗi
Ta nợ quê hương núi thẫm ráng chiều
Ta nợ lòng mình những lần thất hẹn
Ta nợ cuộc tình khoá lễ cầu siêu

CÂY LỘC VÙNG THAY LÁ TỰ LÀM XUÂN

Phan Chí Thắng


Bão xa. Mưa dai. Bầu trời xa lạ
Hà nội mùa thu bỗng lạnh bất thần
Lá lộc vừng đua nhau rơi vàng úa
Anh cháy lòng ngơ ngác mất người thân

Trên những cành khô khan trần trụi
Những mầm non chợt hé mắt xanh ngần
Thêu lộc thắm giữa trời thu ám bụi
Cây lộc vừng thay lá tự làm xuân

Anh không thay được bàn tay đôi mắt
Nhưng hồng cầu anh thay mới từng giây
Lộc non xanh luôn chứa đầy lồng ngực
Cây tình mình mỗi lúc một xuân say

Ở ĐÂU?

Phan Chí Thắng


Ở đâu có một ngôi nhà bé
Cửa sổ đèn khuya bóng em ngồi
Giai điệu dân ca ngân nhè nhẹ
Tự tình dạ khúc gửi xa xôi

Ở đâu có một khuôn vườn lặng
Em nở dùm tôi những nụ hồng
Chim hót chào reo bình minh nắng
Sương mòn xao xuyến như mắt mong

Ở đâu có một trời thương nhớ
Em thấu dùm tôi nỗi cháy lòng

Ở đâu có một con thuyền nhỏ
Chở những vần thơ tôi sang sông

Mươi phút thư giản


Mưa xuân (thơ Nguyễn Bính, nhạc Huy Thục, trình diễn Tân Nhàn)


Relaxing Rain On a Metal Roof (1 Hour Long) To help you fall asleep

Trở về trang chính
Hoàng Kim
Ngọc Phương Nam
Thung dung
Dạy và học
Cây Lương thực
Học mỗi ngày
Danh nhân Việt
Kim on Twitter
Kim on Facebook
Đăng nhận xét